English |
Français |
Dentsch
|
Pусский
Huyền
thoại núi Ba Thê –An Giang

Núi Ba Thê còn có tên gọi là Vọng Thê, tên chữ
là Hoa Thê Sơn. Đây là một ngọn núi nằm lẻ loi giữa đồng tứ
giác Long Xuyên, ngày nay thuộc thị trấn Óc Eo, huyện Thoại
Sơn, tỉnh An Giang.
Xe chạy xuyên qua cánh đồng Thoại Sơn mênh mông, bát ngát,
lúa chín vàng. Từ thành phố Long Xuyên theo tỉnh lộ 943, chúng
ta đi về hướng Tây hướng về Núi Sập. Dòng Thoại Giang (còn
gọi là Thoại Hà) là một công trình thế kỷ do ngài Thoại Ngọc
Hầu chỉ huy. Đã có hàng vạn lượt dân công, cơm nắm mo cau,
chân đất đầu trần, tứ phương tụ họp về đây phá rừng, đào đắp,
nạo vét kênh bằng những công cụ thô sơ để cho hôm nay dòng
Thoại Giang chảy xuôi về biển.
Dưới chân núi Ba Thê, du khách tập trung mua vé để lên núi,
bảy ngàn đồng cho hai người, một xe. Có một con đường nhỏ
lát bê tông bề ngang chừng ba mét, ngoằn ngoèo, uốn lượn chạy
quanh co lên đỉnh. Hai bên sạn đạo là rừng cây thâm u, vách
đá dựng, vực sâu thăm thẳm. Quãng đường dài chừng hai cây
số nên xe chạy chừng 15 phút thì tới đỉnh. Con đường này có
từ đời Pháp thuộc, đến năm 2002 được Nhà nước đầu tư xây dựng
tương đối hoàn chỉnh, an toàn để phục vụ cho du lịch.
Hoa Thê Sơn đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh, có nhiều sự
tích và huyền thoại gắn liền với một nền văn minh một thời
kỳ phồn thịnh, rực rỡ trong quá khứ. Trên đỉnh Vọng Thê có
ngôi chùa cổ tên Sơn Tiên Tự được dựng vào năm 1933.
Trước sân chùa có tượng Phật Quan Thế Âm Bồ Tát cao chừng
tám mét, đứng trên tòa sen, khoác áo choàng đỏ, uy nghi, tự
tại, bao quát khắp thế gian. Mây bay là đà mang hơi sương
mát lạnh, cỏ cây xanh tốt ngút ngàn, chim hót líu lo khắp
nơi. Thỉnh thoảng tiếng chuông chùa ngân vọng khắp núi rừng
làm bâng khuâng, xao xuyến lòng người.
Có một di tích rất huyền thoại, lạ lùng gợi trí tò mò cho
khách. Đó là hòn đá hoa cương cao chừng ba mét, to cỡ gốc
cổ thụ bốn người ôm không xuể, nằm bên hông chánh điện của
Sơn Tiên Tự. Trên mặt viên đá khổng lồ ấy có dấu bàn chân
người, to hơn bình thường một chút, rất rõ. Đó là “bàn chân
tiên”! Theo truyền thuyết được các sư trên núi kể lại, xưa
kia, lúc mới tạo sơn, đá núi còn mềm như đất sét, có một vị
tiên đã ấn bàn chân mình lên đá để làm dấu.
Dưới triền núi cách chùa Sơn Tiên chừng mười mét có một công
trình rất lạ mắt là nhà trưng bày những cổ vật, hiện vật có
liên quan đến lịch sử cũng như văn hóa của Ba Thê - Óc Eo.
Công trình này có phong cách kiến trúc rất giống những đền
đài của các nước vùng Nam Á nên dấu ấn của Ấn Độ giáo thể
hiện rất rõ qua kiến trúc mái vòm tròn đứng, cửa hình chữ
nhật cao, nhiều tầng, đầu vuốt chữ U ngược.
Các
mặt vách chung quanh “đền” đều có tượng thần Ganesa mình người,
mặt đầu voi, ngồi với tư thế nghiêm trang, nửa như trầm mặc
thiền định, nửa như răn đe canh giữ. Lan can bao bọc sân đền
trang trí tượng nhỏ, giống loài ngựa Ả Rập, lùn, hơi nhỏ con.
Nhìn tổng thể, “đền” có bố cục kiến trúc sinh phồn thực, mô
phỏng, nhân cách hóa hình tượng yoni, linga.
Các màu trang trí chủ đạo là nâu, xám, trắng được sử dụng
tối đa, khác với phong cách Angkor - Khmer chi li, nhiều màu
sắc. Khu nhà trưng bày có chu vi hình vuông chừng 40m, tam
cấp cửa chính ở phía Mặt trời mọc, là nơi ngự trị của các
thần linh theo quan niệm Ấn Độ giáo.
Đây là công trình có nét độc đáo, thể hiện bản sắc bắt nguồn
từ văn minh Nam Á, được cải biên khi di thực và cộng cư ở
bán đảo Đông Dương. Ở ngọn núi Nhỏ cạnh bên có một hòn đá
chơ vơ, trên đầu có một phiến đá tròn giống cái nón. Người
ta cho rằng vị sư kia đã hóa đá, giống như chuyện hòn Vọng
Phu ở miền Trung và miền Bắc, nhưng đây lại là “vọng thê”.
Ở phía Bắc của đỉnh Ba Thê còn có một tảng đá có dáng hình
như một cây đao vĩ đại, là bửu bối của trời đất để trừng trị
bọn gian ác.
Khi nắng đã xế về Tây, đứng trên đỉnh Ba Thê nhìn xuống đồng
bằng xa xa mờ ảo trong khói lam chiều, bạn sẽ thấy tâm hồn
như lắng lại, lòng lâng lâng cảm giác thoát tục giữa bốn bề
sơn thủy hữu tình.
|